Yêu Không Dám Nói - Phạm Trưởng
Tình cờ gặp em khi anh đang đi trên con đường Khuya phố vắng.
Nước mắt em rơi lê thê bước chân anh không biết cớ sao.
Chỉ biết con tim anh bỗng dưng nó muốn xen vào.
Muốn được đến bên em hỏi xem tại sao?
Thật là ngạc nhiên như đang trong phim anh như người điên chẳng biết!
Chẳng biết em đang quay phim đóng vai một cô bé đớn đau.
Để trái một tim anh đây xuyến xao,đêm xuống cồn cào.
Nhớ ánh mắt lấp lánh nước mắt rơi xuống để rồi anh trót yêu.!
Ngày tháng đêm trôi anh vẫn nhớ..nhớ em biết không người.
Phút ban đầu khó phai,dẫu chỉ là nắm tay cũng đủ làm tim ta vụn vỡ.
Lòng trót yêu em nhưng không nói,nói ra rất e ngại.
Bởi em là áng mây,anh chỉ là cỏ cây.
Sợ ta không xứng,nói yêu chỉ thêm đắng cay.
Nhỏ hay bảo: "Em ghét con trai kinh tế", anh lại đùa: "Anh thích con gái sư phạm". Nhỏ lườm anh... Anh còn cố ngân nga: "Con gái nói nắng là mưa, nói bão cấp chín là chưa có gì”. Nhỏ không chịu thua: "Người ta hay bảo: Người học văn chân thành lắm. Người yêu văn nhân hậu nhiều. Cha mẹ dạy con mai lớn. Chọn người khoa ấy mà yêu". Anh cũng ngang tàng : "Nhất nam kinh tế, nhì nữ ngữ văn. Em còn phải đứng sau anh đó”. Nhỏ bĩu môi, nguýt anh một cái thiệt sắc. Vậy mà anh thấy nhỏ đáng yêu quá!




2010
17:14
4
0

